hoangtrongmuon
Tên: Hoàng Trọng Muôn                Nơi cư ngụ: Hà Nam, Vietnam
Xem thông tin cá nhân Danh sách bạn bè (44 bạn)
Album cá nhân             Kết bạn với blog này
Gởi tin nhắn                 Thông báo bài xấu
Điểm đánh giá blog: 7117 (1189 votes)
Lượt xem: 21618
Lưu bút
Đồng hương, đồng nghiệp cuối tuần vui nhé..!
[gửi: Thảo Nguyên Xanh!; 17:38 05/09/2010]

Cho đến hom nay thì năm học vẫn... chưa khai giảng anh ạ. Mai cơ!
[gửi: Mèo con; 15:48 05/09/2010]

Cam on anh ghe qua nha, chuc anh cuoc song nhieu niem vui, anh nhe !
[gửi: Tiên; 11:28 05/09/2010]

Chúc bạn tuần mới nhiều niềm vui!
[gửi: hatcatnho; 11:35 30/08/2010]

Nhiều niềm vui và hạnh phúc nhé em!
[gửi: MinhQuang; 17:02 27/08/2010]

Xem tất cả

Trang web của tôi
Trường THPT Duy Tiên B khai giảng năm học 2010-2011
Hà Nội trong tôi (tản văn)
Phê bình văn học của một vùng đất
Kiểu hành xử... ở Hội VHNT Hà Nam
Viết tiếp về cuốn Tiểu luận - Phê bình của Hoàng Trọng Muôn
Hoàng Trọng Muôn - Thiếu kiến văn hay sự lộng ngôn?
Tạm biệt những học sinh "củ chuối" của tôi!
Không nên “bình” thơ, văn hàng tỉnh
Đơn Khiếu nại Quyết định kỷ luật của Hội VHNT Hà Nam
Thử bàn về văn học Hà Nam đương đại - Tác phẩm của Hoàng Trọng Muôn
Hội làng Đồng Lạc
Nguồn gốc ngày Cá tháng Tư
Thư gửi Lãnh đạo Hội Văn học nghệ thuật Hà Nam
Trường THPT Duy Tiên B-Hà Nam: Du xuân Bái Đính
Ngày thơ Việt Nam ở Hà Nam và ở Văn Miếu
Chen chân trong hội chợ Viềng
Văn học nghệ thuật Hà Nam - một năm nhìn lại
Chợ quê vào tết (tản văn)
Xuống phố đêm giao thừa (tản văn)
Bệnh thành tích ở THPT Duy Tiên B - Hà Nam
Lang thang Lễ hội hoa Hà Nội
Mùa đông và nỗi lo cận thị
Thực hành GDQP ở Trường THPT Duy Tiên B-Hà Nam
Cô học trò đặc biệt (truyện ngắn)
Đối mặt với thành tích ảo
Mẹo học nhanh nhớ lâu
Thầy cô đâu phải Thánh nhân
Vui buồn ngày 20-11-2009 tại trường THPT Duy Tiên B - Hà Nam
Kỷ niệm ngọt ngào (tản văn)
Tạp chí Sông Châu số 77
Nỗi lo nước sạch trong trường học ở nông thôn
Một ngày ở cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn
Chuyện buồn ở Hội Văn học nghệ thuật Hà Nam
Tưng bừng ngày hội THƠ LỤC BÁT lần thứ Nhất
Học đại học có phải là con đường vinh quang nhất?
Đội bóng đá trường THPT Duy Tiên B giành thắng lợi
Tạp chí Sông Châu số 76
Sân chơi hè cho trẻ em nông thôn ở Hà Nam
Du hí Hạ Long - Cát Bà
Tạp chí Sông Châu số 75
Một năm buồn vui bên Blogtiengviet.net
Phong trào TDTT ở trường THPT Duy Tiên B - Hà Nam
Chuyện viết lách và những điều phiền phức!
Tiêu cực, lãng phí: Đâu chỉ là tiền!
Chắc là lại đi Cămpu...chia!

Bạn bè

Các bài viết trước
Trường THPT Duy Tiên B khai giảng năm học 2010-2011
Mỗi người đàn ông ngắm trộm 10 phụ nữ mỗi ngày!
Cảnh giác với bệnh đau mắt đỏ
Hà Nội trong tôi (tản văn)
Lòng hận thù và sự giận dữ làm hại trái tim
Ngày con lên trường (thơ)
Gửi các nghệ sĩ nhăng nhít và quá nổi tiếng!
Đừng so sánh con với đám bạn!
Tỷ phú sinh vật cảnh (ký)
Quê biển (thơ)

Lưu trữ
01/04/2009 - 30/04/2009
01/05/2009 - 31/05/2009
01/06/2009 - 30/06/2009
01/07/2009 - 31/07/2009
01/08/2009 - 31/08/2009
01/09/2009 - 30/09/2009
01/10/2009 - 31/10/2009
01/11/2009 - 30/11/2009
01/12/2009 - 31/12/2009
01/01/2010 - 31/01/2010
01/02/2010 - 28/02/2010
01/03/2010 - 31/03/2010
01/04/2010 - 30/04/2010
01/06/2010 - 30/06/2010
01/05/2010 - 31/05/2010
01/07/2010 - 31/07/2010
01/08/2010 - 31/08/2010
01/09/2010 - 30/09/2010

Thứ Hai, ngày 16 tháng 11, 2009
Kỷ niệm ngọt ngào (tản văn)
Điểm Ngôi sao Blog: 84 (14 lượt) | Lượt xem: 162
| Bình chọn:

KỶNIỆMNGỌTNGÀO
Tản văn

Tôi yêu những ngày 20-11, yêu những năm tháng sinh viên ngắn ngủi nhưng giàu ước mơ, nhiều khát vọng. Đó là những năm tháng tôi được sống hết mình, được làm việc, được hoạt động bằng cả sức mạnh và lòng nhiệt tình của tuổi trẻ. Đó là những năm tháng với bao buồn vui trong vòng tay bè bạn mà mỗi khi đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, ký ức lại ùa về trong tôi với bao kỷ niệm ngọt ngào.Năm vào trường Đại học Sư phạm Hà Nội, tôi còn khù khờ và khép mình lại với tất cả mọi chuyện xung quanh. Chẳng quen ai, chẳng chơi bời gì, cứ lầm lũi đến giảng đường như một con rùa bò quanh xó cửa. Ngày 20-11, đứa bạn trong Đại học Sư phạm Huế gửi ra cho tôi một tấm thiệp và ba phong kẹo cao su để giúp tôi gặm nhấm nỗi buồn khi nằm dài ở nhà. Cũng thật lạ, cái không khí háo hức, nhộn nhịp ở trường trong cả tháng trời cũng không đủ sức cuốn hút đối với tôi.

Năm đầu tiên

Buổi tối 20-11, mấy phòng nữ bên cạnh, bạn bè tấp nập đến chúc mừng, chuyện trò rôm rả làm tôi không thể nào học bài hay nằm ngủ được, đành lôi thằng bạn cùng phòng đi lang thang. Hai thằng vừa sà xuống hàng chè thì có tiếng gọi. Cô em kết nghĩa học cùng trường và sáu đứa bạn của nó hình như cũng chung cảnh ngộ với chúng tôi. Chín cốc chè được mang ra và vơi đi nhanh chóng. Hai thằng chợt giật mình, tái mặt nhìn nhau vì chẳng thằng nào mang tiền theo. Tôi phải gọi thêm cho mỗi người một cốc chè nữa để thằng bạn cùng phòng chạy nhanh về lấy tiền. Cũng may, đây là cốc chè thứ hai nên hầu hết đều đã ngán, ăn rất chậm. Tôi nhấp nhổm không yên trong khi thằng bạn đã về hơn nửa tiếng, mà đêm đã khuya, hơn 10 giờ rồi nên bà bán hàng cũng lục tục xếp lại những chiếc ghế thừa xung quanh và đợi bọn tôi thanh toán để dọn hàng. Lũ con gái bỏ dở cốc chè, đòi về nhưng tôi không nghe. Tôi cố nghĩ ra liên tiếp những câu chuyện để cuốn mọi người vào. Không hiểu sao lúc ấy tôi có thể bịa chuyện tài đến thế. Nhưng chỉ được thêm hai mươi phút sau, bọn chúng quyết định đứng dậy đi về. Mặt tôi lúc ấy nhăn nhó, méo xệch đi một cách tội nghiệp. Không biết bọn nó có đoán ra ý đồ của tôi không mà có đứa tranh trả tiền chè. Tôi chỉ biết đứng thộn mặt ra nhìn. May sao, đúng lúc ấy ông bạn vàng của tôi xuất hiện. Cả bọn cùng nhau cười phá lên khi biết chuyện là cho bà hàng chè cũng bụm miệng cười theo, khuyến mãi cho một nghìn mà đến tận bây giờ tôi vẫn còn giữ tờ một nghìn đồng ấy để làm “kỷ vật”.

Năm thứ hai

Tôi còn nhớ năm ấy, ngày 20-11 trời lạnh lắm. Nhưng cái lạnh ấy không khốn khổ bằng việc tôi đang “móm” nặng, đã phải ăn cơm nếp trừ bữa gần một tuần do không còn tiền mua gạo tẻ và thức ăn nữa. Cũng may là khi ở quê lên, tôi mang theo được ít gạo nếp nên mới có mà ăn. Đã vậy, tôi lại có quá nhiều bạn bè học sư phạm. Nếu chỉ tính lũ bạn gái thân thân cũng đến gần chục đứa. Lại thêm hai dãy nữ bên hàng xóm mời tối nay sang dự liên hoan. Cực chẳng đã, tôi quyết định cầm đồ con ngựa sắt của mình, vì nó là tài sản lớn nhất của tôi lúc bấy giờ.Lần đầu tiên đi cầm đồ, tôi rất ngại nên không dám vào những hiệu cầm đồ mọc nhan nhản ở đường Cầu Giấy vì sợ bạn bè nhìn thấy. Tôi đạp xe ra tận Khâm Thiên. Đang trình bày với chủ hiệu thì tôi giật mình bởi một tiếng gọi khá quen. Tôi sững người khi nhận ra P., cô bạn gái khá thân thiết đang học khoa Du lịch - Viện Đại học Mở. Lúc ấy tôi đã tự trách mình nhiều lắm vì mấy lần P. mời đến nhà chơi nhưng tôi đều từ chối nên bây giờ mới ra nông nỗi này. P. bắt tôi mang xe về và cho mượn một ít tiền mà mãi tôi mới dám cầm. Rồi cứ thế đạp xe lang thang khắp nơi, suy nghĩ lung tung cho tới 10 giờ đêm mới trở về nhà trọ. Tôi cũng không ngờ lúc ấy hoa cực rẻ, rẻ hơn nhiều so với hoa ngày thường, gần như là cho không vậy. Chả bù cho hôm qua, hôm kia, hoa đắt gấp năm, sáu, thậm chí là mười lần so với ngày thường. Tôi mua cả một ôm và gần như là đi phát chứ không phải tặng nữa. Khi những người bạn của tôi thò cổ ra cửa, tôi vội vã giúi hoa vào tay họ với lời chúc: “Chúc 20-11 hạnh phúc!” rồi chạy đi cho kịp. Không ngờ lại gây ấn tượng đến nỗi sáng hôm sau, nhiều bạn cho rằng tôi có cách tặng hoa độc đáo nhất.

 

Năm thứ ba

Ngày 20-11 năm thứ bam những đứa bạn thân của tôi đều đã có người yêu cả nên chúng nó đi chơi từ sớm. Tôi biết vậy nên cũng chẳng đến thăm đứa nào và cũng không muốn để chúng nó đến thăm mình nên quyết định đạp xe lang thang khắp nơi. Một lúc, tôi quay về bờ hồ Thủ Lệ, phía đường Ngọc Khánh ngồi một mình. Bất ngờ một đống giấy vụn trùm lên người tôi và những tiếng cười của lũ con gái: “Chúc mừng “sếp” nhân ngày 20-11”! Bốn thành viên của câu lạc bộ Tình Nguyện Trẻ quận Cầu Giấy do tôi quản lí xuất hiện tặng hoa và bày bánh kẹo ra, tổ chức liên hoan tại chỗ.

 

Buổi liên hoan rất vui vẻ, kéo dài tới 11 giờ đêm. Tôi phải đưa từng đứa một về nhà để giải thích với các bậc phụ huynh. Cũng may, nhà bốn “nữ yêu” khá gần và các phụ huynhs cũng hết sức thông cảm nên không gặp trở ngại gì. Khi tôi đưa “thần dân” cuối cùng về đến nhà thì đã gần 12 giờ đêm. Cha mẹ nàng đang đứng cổng chờ. Thấy chúng tôi xuất hiện, mẹ nàng mắng té tát vào mặt tôi, còn ông bố cứ nhìn tôi chằm chặp như nhìn một tên tội phạm. Tôi lúng túng giải thích mãi, ông mới bảo bà yên lặng để nghe tôi nói. Khi biết tôi là sinh viên sư phạm, ông vỗ vai thân mật: “Ồ! Đồng nghiệp!”. Mọi người vui vẻ trở lại. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ông bà tiễn tôi một đoạn, còn mời qua lại chơi. Thật là một phen hú vía!

Thấm thoát thế mà những năm tháng sinh viên đã tuột khỏi tầm tay. Những ngày 20-11 trong quãng đời sinh viên của mình, tôi đều phải lang thang trên những con phố thân quen để rồi nhận được những tình cảm nồng hậu, thân thương của bạn bè, để rồi giữ lại cho mình những kỷ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào. Bây giờ tôi đã là một thầy giáo, những kỷ niệm đó sẽ giúp tôi vượt lên chính bản thân mình để yêu nghề hơn, để làm một người thầy tốt.

Hoàng Trọng Muôn 

Tháng 9 – 2000.
(In trong tập Mùa hoa lộc vừng - Tập Ký và Tản văn – NXB Thanh Niên, 2007)

gởi bởi Hoàng Trọng Muôn @ 11:51 AM | 6 góp ý

6 góp ý:

At 04:58 PM | Thứ Ba, ngày 17 tháng 11, 2009, Truc Son gởi...

Có 3 năm mà năm nào đọc cũng hồi hộp hết…hihihihi…kinh nghiệm sinh viên cho ta một Thầy giáo tốt. Chúc Anh luôn khỏe vui và truyền đạt cho học sinh hiểu được Người Có Học Anh nhé.

At 05:16 PM | Thứ Hai, ngày 16 tháng 11, 2009, Mèo con gởi...

Em mới vào nghề mấy năm, cũng nhiều trăn trở nhưng cũng may là hiện tại vẫn yêu nghề. Ngày nhà giáo, chúc anh vui nhiều và có nhiều kỉ niệm đẹp với học trò của mình..

At 05:09 PM | Thứ Hai, ngày 16 tháng 11, 2009, nangbanmai gởi...

Những kỷ niệm thật dễ thương, chúc Anh hạnh phúc trong dịp 20/11

At 04:24 PM | Thứ Hai, ngày 16 tháng 11, 2009, Canhlantrang gởi...

Thời SV......không có thời gian nào vui buồn nhiều hơn thế. Nhất là giai đoạn trái tim đang mở anh há. Em vẫn còn đang là SV nè. hihi.....lớn hơn SV một chút.

At 02:53 PM | Thứ Hai, ngày 16 tháng 11, 2009, Thục Hạ gởi...

Kỷ niệm một thời SV sống mãi...Em là dân Sư phạm ngoại ngữ...bài viết của anh khiến em nhớ lại những lần "chui" qua sân vận động SP I để ăn chè...và bao lần trốn "chuyên gia Nga" đi chơi, hic...em vốn "ham chơi" mà...Nhưng thật tuyệt vời, ngọt ngào và không thể nào quên! Chúc mừng anh 20/11 nhé!

At 01:42 PM | Thứ Hai, ngày 16 tháng 11, 2009, hanhvan gởi...

Những kỷ niệm thật ngọt ngào và dễ thương! Chúc mừng anh nhân ngày nhà giáo VN 20/11 nhé!

» Để gởi góp ý mới, bạn cần đăng ký 1 tài khoản tại đây !
Hoặc Đăng nhập !

<< Trang chủ